Tuổi 19, tôi rời bỏ gia đình để lấy chồng…


Tôi đồng ý lời cầu hôn của Kevin (*) khi chỉ ở bên cạnh anh trong ba tháng. Cả nhà tôi gần như chết lặng trước quyết định ấy. Thật sự thì hai chúng tôi quen nhau đã hơn hai năm qua một trang forum âm nhạc. Anh là Việt kiều Mỹ, chững chạc còn tôi lúc ấy chỉ mới là cô sinh viên tại Việt Nam. Dù ở rất xa nhau nhưng Kevin và tôi như hai người bạn tâm giao. Chúng tôi có thể trò chuyện hàng giờ đồng hồ không chán. Tôi kể với anh ấy cả về mình và tôi tin Kevin cũng không giấu diếm tôi điều gì.

Một ngày hè, Kevin về nước chơi và khi gặp nhau, tôi hơi ngỡ ngàng vì anh không giống chàng hoàng tử trong mơ của tôi lắm. Nhưng dù sao, ấn tượng ban đầu đó cũng nhanh chóng bị những cảm xúc trong hơn hai năm quen nhau gạt bỏ. Trong ba tuần Kevin ở Việt Nam, chúng tôi kè kè bên nhau. Do tôi một mình trọ học ở Sài Gòn nên tôi gần như chuyển đến ở cùng khách sạn với anh.

Kevin người lớn hơn tôi rất nhiều. Anh hiểu những gì tôi cảm nhận và gần như đọc thấu những suy nghĩ của tôi. Hai tuần trước ngày về Mỹ, Kevin cầu hôn tôi. Anh nói là anh yêu tôi và không muốn mất tôi. Gia đình tôi phản ứng kịch liệt. Ngay trong thời điểm đó, tôi đoạt được một suất học bổng toàn phần đi Nhật trong hai năm. Nhưng với một cô gái đang yêu thì còn điều gì quan trọng hơn tình yêu và người yêu của mình.

Mặc kệ những đòn roi của bố và tiếng khóc lóc của mẹ và chị gái, chấp nhận từ bỏ học bổng mà tôi đã phải cố gắng cả năm, tôi quyết định cưới Kevin và đi Mỹ, đến với thiên đường tình yêu của mình.

Khi đến nơi, tôi mới phát hiện ra Kevin là một kẻ lông bông, chỉ sống bằng trợ cấp thất nghiệp. Hằng ngày anh thường la cà trên internet và tất nhiên chẳng bao giờ mó tay vào việc nhà chứ đừng nói gì đến đi làm. Nhờ một người họ hàng xa, tôi xin được một chân thu ngân cho siêu thị. Tôi đi làm liên tục 7 ngày trong một tuần và ban đêm vẫn phải đáp ứng những đòi hỏi chăn gối của Kevin. Tôi khóc rất nhiều và tự hỏi đây có phải là cái giá mà mình phải trả cho những ảo tưởng trước đây hay không.

Cuộc hôn nhân kéo dài trong sáu tháng, tôi đã quá mệt mỏi và quyết định chia tay Kevin. Nhờ người quen, gia đình chuyển cho tôi số tiền vừa đủ để thu xếp mọi việc và mua vé máy bay về Việt Nam. Tôi gần như gục ngã khi đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Bố mẹ từ Cần Thơ đi xe đò lên đón tôi. Và trong chính giây phút đó, tôi biết mình đã để mất quá nhiều. Nhưng hơn ai hết, tôi cũng biết mình đã may mắn chừng nào khi biết rằng bên mình còn có bố mẹ!

Nhật Hạ

One thought on “Tuổi 19, tôi rời bỏ gia đình để lấy chồng…

  1. Tại sao bạn không chờ đi du học ở Nhật rồi mới quyết định tiến tới hôn nhân với người ấy? Tôi tin là nếu ở bên Mỹ người ấy có công việc ổn định, chăm sóc cho bạn chu đáo thì tình yêu hai người sẽ không kết thúc như vậy? Nếu yêu nhau và tính đến hôn nhân, sao hai bạn không bình tĩnh hơn để tính lâu dài. Ai có lỗi, ai không có lỗi khó mà đánh giá. người ấy cũng đã rất yêu bạn, say mê bạn và bạn cũng vậy nên mới quyết định đến với nhau Nhưng yêu không là chưa đủ. Chuyện tình của bạn sẽ đẹp biết bao khi bạn chuẩn bị đầy đủ để đến hôn nhân, chứ không phải phó thác hoàn toàn cho người ấy sau hôn nhân. Người ấy cũng ngây thơ như bạn khi cưới bạn mà không nghĩ đến ngày sau hôn nhân, hai người lấy gì sống. Cầu mong bạn hạnh phúc. Trong tất cả mọi chuyện xảy đến với mình, luôn có phần trách nhiệm của mình. Mong bạn nhận ra đâu là sai lầm của minh để đứng dậy trong cuộc sống. người bạn yêu đã rất yêu bạn. Cầu mong bạn tha thứ cho người ấy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s